Rêve
dimanche 1 décembre 2019
NHỚ
jeudi 30 août 2018
Thử Tình
Thử một chút vô tinh chợt thấy lại Mình chẳng có thiên duyên, Vì khi đến với nhau chỉ vì cái bổn phận sợ con mình không cha nên muốn chuyện đám cưới xảy ra, còn một bên còn cái tuổi thích nhậu thích fête mà ra?.Có yêu nhau thật lòng hay chỉ muốn có những gì như người khác có?
ĐỂ rồi khi hiểu nhau thì đã quá muộn màn, chỉ còn thời gian là tiếc nuối. Tại sao không thử phân tích đó là do nơi đâu mà một chuyện tình, một gia đình bao nhiêu người muốn có thì kết cuộc lại là phân ly?
- Trong gia đình một người đi làm một người lo toan, Nghĩ tới tương lai nên khuyên tiếp tục nghề với niveau cao hơn thì không bằng lòng, để rồi khi quen được người trẻ hơn giỏi hơn thì trở về trách rằng vợ mình không đáng vì không có sự nâng đỡ. Thử Hỏi Có Nực Cười hay không?.
- Khi căn nhà tạo ra những khó nhọc giấy tờ tiền bạc, những chạy chọt hằng ngày ai lo? Một thân với 5 đứa nhỏ và một căn nhà đang xây để ai đi làm xa tự do tự tại với cuộc đời riêng của mình, khi về nhà thì lại được lo lắng như một ông chủ để rồi coi vợ mình chỉ hơn kém một người ở mà thôi. Thử Hỏi Xem Ở Đâu Có Một Chữ Tình?
- Cuộc đời đi qua Một mình lo cho bầy con, chồng có cũng như không, cái buồn làm đau trái tim làm té đau để mất đi một cuộc đời, hay nói đúng hơn mất một chút gì đó ở trong đầu, và sau cái té sức lực đã bỏ đi Và từ đó gia đình thật sự của nàng tạo ra cũng từ từ mất theo với thời gian.
Sau đó cuộc sống chỉ là tạm bợ trong gian dối, với những lời không thật, Với những toan tính để có được có không, để có những câu hỏi Tại sao không thật sự nói ra để có giãi quyết đẹp hơn là sự giả tạo giết chết đi những chân tình.
Ngày xưa sợ mất nhau vì quý những bản tánh đẹp khó tìm của người, còn bây giờ những cái tục tă`n thô lỗ thì bỏ nhau thì có tiếc gì đâu. ?
CÓ YÊU NHAU THÌ ĐÃ SAO?; KHÔNG YÊU NHAU THÌ ĐÃ SAO? CUỘC ĐỜI ĐÂU CHỈ LÀ THẾ ĐÂU.
SỐNG CÓ TÌNH NGHĨA TÂM Ý CHUNG THỦY THÌ ĐÃ ĐỦ CHO NHAU RỒI NGƯỜI Ạ.
Thử giữ tánh anh như hiện giờ càng lâu càng tốt. Anh sẽ thấy rằng cái lợi cho một bản tánh người đàn ông Tốt, không vụ lợi, và không ích kỷ .
Anh có biết đàn ông Việt có một bản tánh mà không có một người đàn bà nào chấp nhận cho dù bất cứ Màu da nào đó là tánh ỷ lại và cầm quyền.
Ngày trước đến với anh vì muốn có một người tình bản tánh thật đẹp như anh, để rồi làm vợ anh học theo được bản tánh của anh thì sau đó lại bị anh quăng ra khỏi vòng chỉ vì cái bịnh của vo anh. Anh nghĩ nợ mình hai đứa đã trả cho nhau xong hết rồi thì dứt nhau mà thôi phải không điều nầy anh nghĩ cũng có lý đó. Moi cũng có thể chìu theo anh được.
mardi 28 février 2017
Chuyện Cuối Đời
Ngoài trời hôm nay mưa nhiều quá, không lớn nhưng cứ mãi rớt hoài làm cho con người mà đang buồn thì lại càng buồn hơn, Có lẻ là cơn mưa cuối mùa để bắt đầu nắng tới. Ta ngồi đây muốn viết thêm một câu chuyện nữa rồi thôi vì ta biết đầu óc ta có lẻ ko còn đủ sức để tiếp tục viết nữa những chuyện tình. Thôi kệ câu chuyện cuối cuộc đời ta dể có thể nói lên hết những gì ta nghỉ chính thật trong đầu ta, và ta chỉ muốn để lại chút gì gọi là vết tích của một con người còn vướng lại và rồi thời gian sẻ tự huỷ diệt đi.
…Nghe mưa nơi nầy lại nhớ mưa xa
Mưa bay trong ta bay từng hạt nhỏ
Trăm năm vô biên chưa từng hội ngộ
Chẳng biết nơi nao là chốn quê nhà...
Ta xin cám ơn trời phật đã cho ta một cuộc sống hoàn toàn, và cho ta sự chiu đựng và can đãm để bước qua những khó khăn muộn phiền, và xin cám ơn người đã cho ta tất cả những gì mà ta đã ước mơ, chỉ còn một điều cuối mà ta đang cầu xin chỉ một điều nhỏ thôi lần cuối cùng ta đang mong muốn... lại trời!
…Khi ta còn bước chân đến trường cuộc đời hình như rất là hoàn hảo, tánh tình ta như một đứa con trai hơn là con gái, để khi biết mắc cở vì một ánh mắt, biết rung dộng vì một người thi cuộc đời ta ko còn bình yên nữa; Tánh tình ta cũng thay đổi theo thơi gian và cuộc sống; ta bỏ đi những trưởng giả cao sang của gia đình những khép nép uỷ mị của người con gái giàu sang; ta bỏ tất cả dể đổi được mối tình đầu tiên của ta và từ đó ta quên mất chữ gia đình! hay gia dình quên hẳn ta??? Lúc đó ta cãm thấy không có gì là quan trọng cả ta chỉ biết sống để yêu là tạo lập … Con người ta trở thành cứng rắng và quyết định (có lẻ đôi lúc vì tánh tình đó mà ta tự làm khổ ta, nhưng ngược lại nó đã giúp cho ta qua những cái khó khăn mà ko ai có thể giúp ta ) ta biết vì bản tánh tự ái và cao ngạo nên ta ít chịu bị lùi bước mặt dù trong ta chỉ là môt người dàn bà trẻ mềm yếu và tình cảm, nhưng khi quyết dịnh của ta có thì chỉ có chữ thực hành mà thôi và vì thế chính ta quyêt định cắt bứt và bỏ mối tình đầu tiên mà ta đã thương yêu nhất. Và rồi Trái tim ta đã rướm máu, nhưng tâm hồn ta không buồn, từ đó ta nghỉ ta không yêu nữa với trái tim ta.
- Trong cuộc sống tất cả ta để cho trái tim ta xét đoán và quyết định, cho đến khi nào Trái tim ta
khong thể quyết định thì ta sẻ lấy lý trí ra mà phán xét. Và đó ta đã vửng vàng cho đến ngày nay. Nhưng rồi, trái tim ta không ngủ, tiếng thời gian vẫn tiếp tục và ta vẫn là con người với cuộc sống, ta vẫn phải tiếp tục sống và phải sống, rồi trách nhiệm vương mang thêm và còn bổn phận nữa, ta ko thể quên diều đó.
Khi ta có một gia đình, lần nầy có lẻ không là trái tim ta chọn lựa vì ta ko còn tin tưởng vào chử tình yêu nữa đối với ta chữ đó chỉ là giấc mơ. Nếu ta sống để tiếp tục thì cuộc sống ta chỉ dựa vào cái lý do " Làm như mọi người " mà thôi. Khi bước qua cái tuổi tạo dựng ta đã làm đúng như thế, ta cũng có một người dàn ông, cũng có gia dình và bầy con và ta cũng làm vợ và làm mẹ Có khác gì đâu??? đâu cần tìm ra chữ tình yêu thật sự, đâu cần phải dắn đo mình có yêu người hay người hay người có yêu mình không, đối với ta không còn cần thiết nữa. Ta sống với người bằng điều giao ước " Nếu người trọn vẹn cho ta thì ta sẻ trọn vẹn cho người ". và thế ta bắc đầu tạo dựng. Năm tháng trôi qua ta đã thành công con ta đã đầy đủ và những gì ta muốn ta đã được.
Khi bỏ nước ra đi ta không bao giờ nghỉ mình có thể trỡ về nơi đó và ta đã cầu mong có một ngày về, dù chỉ một lần thôi, thì ta đã trở về!Về thấy lai nơi mình đã lớn lên, về đứng trước cửa trường xưa để hồi tưởng những niềm nhớ không tên của cái tuổi học trò, và về để gợi lại cái đau đầu tiên trong trái tim ta mà ta đã nghỉ rằng đã ngủ.
ta đã ước mơ có một gia đình dầy đủ bầy con ta sẻ bên cạnh ta và ta nhìn sự thành công của từng đứa cho ta sự kiêu hảnh của một người mẹ.Và điều đó cũng đã có cho ta ! Khi rời bỏ gia đình bước vào xả hội ta lấy câu phương châm cho mình để sống sự quyêt dịnh là tự tin và hy vọng; Khi yêu người ta đã lấy hết trái tim mà yêu, hết sức lực ra mà tạo lập !
Nếu được một gia đình hạnh phúc và yên ấm thì còn có thể tiếp tục mà tạo dựng, nhưng ta chi đổi lại là sự gian dối, lợi dụng và không nhân nghỉa thì ta không thể nào chấp nhận được Ta sống lo dạy con, và ngừng đi làm vì sự học của con ta, vì tụi nó cần sự có mặt của ta bên
cạnh, và ta cần có một người đàn ông ;
Trong bao năm hai đứa chơi trò vợ chồng không
đứa nào bước qua khỏi điều giao ước cả sự nể trọng của ta đối với người và sự chìu chuộng của người đã cho ta điều cân đồng cho hai dứa. Ta nghỉ mình đã sống với người yêu minh có lẻ hạnh phúc hơn là mình sống với người mình yêu, vì như thế mình sẻ nhận nhiều và cho ít, còn hơn mình cho tất cả mà chẳng có được gì bù lại...
Ta biết không thể một mình vì ta còn phải lo cho hai đứa con nhỏ của ta bỏ lại, ta mong muốn tụi nó sẻ thành người, Nhưng ta không muốn tìm tình nữa, vết cắt chưa lành trong tim ta, và có lẻ nó không bao giờ lành hẳn được.
Thời gian qua ,.. Ta sống... Và cứ tiếp tục theo dòng đời trôi tuần tự… Ta quen JO! lúc đó ta cũng còn trẻ lắm cái tuổi 25 một mình trên xứ người thì ta cãm thấy sự tự do bao ngập chung quanh ta; Ta quen biết Jo như những người khác mà thôi, Jo sống chung với dám bạn để đi làm nên ta hay loay quay với JO với những ngưòi bạn của Jo, đôi khi ta thấy những chìu chuộng của Jo, những ngọt ngào đùa giởn của đám bạn JO, ta chỉ mỉm cười và hoà trong niềm vui đó, và lúc đó ta tập uống, ta tập hút ta tập nhảy và tập di chơi suốt sáng trong những ngày cuối tuần, ta cãm hấy hình như ta đang thay đổi
Ta và Jo quen nhau, hai đứa chẳng tỏ tình, chẳng nói yêu nhau, Jo chỉ theo giúp ta khi ta cần, và lúc dó ta cần nhứt là việc làm để còn lo cho con ta nữa, ta ko dấu Jo điều gì cả, ta kể tât cả cho Jo nghe và bản tánh của Jo rất ít nói chỉ ngồi nghe ta kể và êm lặng jo nhờ bạn kiếm cho ta có việc làm, và lần đầu bên xứ người ta đi làm có tiền một mình ko vướng bận nên ta lợi dụng để đi chơi và tìm hiểu cuộc sống nơi đây. Nên ta được đi chơi nhiều trong thời gian đó. Trong nhóm bạn, Jo là người được bạn trọng nể và thương nhiều nhất vì tánh tình hiền và nghiêm nghị, ta vào trong nhóm với sự đồng ý hay không thì ta chẳng biết vì ta nghỉ đó chỉ là sự tạm thời, mà trong xa hội bấy giờ ta cần có một cái neo thì có lẻ JO là cái neo đó.
Những người ở nhóm phần nhiều là gần bằng tuổi ta và JO, nhưng phần nhiều là có bồ là Tây vì có lẻ cũng như jO tụi nó ko hiểu nhiều tiếng việt chỉ nghe dâm ba câu và nói được vài chữ thì đã là thích lắm rồi; khi ta thường đi với Jo nên có những câu hỏi về Ta và Jo, nhưng ta đã trả lời là chỉ xem JO như người anh đã thật tình giúp ta trong lúc nầy, và JO cũng không trả lời gi cả. Đôi lúc vì sự tò mò ta cũng muốn biết Jo có người yêu hay chưa, hoặc bạn gái của JO, nhưng không có, và ta nghe tui bạn nó bảo tại tánh Jo khó lắm nên tụi con gái Tây Jo ko thích, ta chỉ cười trừ mà thôi, và ta rât thích tánh của JO vì Jo rất thẳng thắng và trung trực với jO ta cãm thấy có sự bao bộc và yên lành, và từ đó cứ hể mỗi lần Jo đi đâu điều dẩn ta đi theo, mà ta thì chỉ biết nghe theo chứ không muốn từ chối với JO Và thế ta cứ mãi với Jo nhưng giửa ta với Jo luôn luôn có sự giới hạn của tình cảm vì ta nghỉ JO có lẻ ko chọn ta đâu ta đã là đàn bà có hai dứa con rồi, còn Jo thì còn trẻ quá mặc dù tuổi Jo hơn ta.
Đến một ngày cuối tuần, cũng như những ngày cuối tuần khác ta di làm Jo ở nhà đi chợ làm bửa nhậu cho tối thứ sáu, và có bạn của JO ở Paris xuống chơi nữa, Jo đón ta lúc ra làm và cho biết, ta hơi ngại vì đám bạn đông quá ta có ý muốn yên tịnh ở nhà ko đi nhảy để Jo đi chơi với bạn cho thoải mái hơn; Jo muốn ta đi chung Jo sẻ vui hơn, và ta chỉ biết gật đầu. Đêm đó Jo lại it uống hơn mọi hôm, Jo ngồi nói chuyện ta nghe nhạc nhảy hoài riết ta cũng chán nên chẳng muốn ra nữa, đến khi có bản nhạc nhẹ JO kéo tay ta ra nhái mắt, ta chìu ý bước ra trong vòng tay rắn chắc của JO ta thấy mình ấm lại rồi thêm bản nữa ta định trở về chổ ai dè bản nhạc mà ta thích nhất nên cười giử Jo lại với ta ta muốn theo nhạc để hồn mình đi hoang!... và ta nghe giọng nói của Jo nhỏ bên tay ta Jo hỏi ta có muốn sống với JO ko, Ta nhìn thẳng JO và bảo nhỏ là ta đã có đám cưới rồi và ta còn đang chờ hai đứa con của ta,
Ta có nói Jo cho ta suy nghỉ vì đột ngột qua ta ko biết làm sao, Jo êm lặng và ta thì bối rối! Thời gian sau đó ta với Jo hai đứa thân nhau hơn và khi Jo kiếm dược căn phòng để cho ta yên thân thì Jo cũng bắc dầu đi làm xa, Jo trở lại Paris đi làm ta ở lại chờ Jo, cứ cuối tuần Jo về dôi lúc hai hoặc ba tuần, nhưng bản tánh ta ko lấy đó làm buồn, vì thật sự lúc dó ta không thương Jo nhiều đâu,
ta chỉ muốn yên thân để tạo dựng một cái gì chờ con ta qua, con jo có lẻ thương ta nhiều hơn, ta biết mình đến với Jo không trọn vẹn nên ko bao giờ ta đòi hỏi gì nơi Jo cả.
Nhưng khi Jo đi làm ở Paris thì cuộc sống của jo đổi khác gần bạn bè hơn, gần những cám dổ hơn, ta buồn nhưng ko nói không than gì cả, cái tự ái trở dậy ta nghỉ ko lẻ thêm một lần nữa ta lại đau vì tình, và ta muốn tìm sự thật. Sau khi hai đứa cải nhau ta lên thẳng Paris tìm Jo dể xem ra sao vô tình ta biết chung quanh bạn bè Jo dang xúi bỏ ta vì đồng tiền, ta nghỉ tánh Jo ko thể như thế, sự chỉ biểu đối với ta rất là tầm thường .
Tự ái của ta muốn cho họ thấy cái tầm thường đó bằng cái đám cưới của ta với JO, ta quên đi ta có yêu Jo hay ko; Ta nghỉ mình có thể tìm tình yêu đuợc sau khi cưới, …
Và ngày tháng đi qua… sau đám cưới Jo bỏ việc làm ở Paris, về T với ta và và hai đứa nhỏ, lúc đó Estelle được 4 hay 5 tuổi, và Eugènie được hơn 2 tuổi Ta muốn giử jo cho con ta, vì ta ko muốn thêm mộ t lần nữa con ta sanh ra lại mất cha, không lâu lắm Jo tìm được việc ở T ta nghỉ sống hà tiện một chút thì sẽ bình yên với cuộc đời.
Từ đó ta yên thân hơn và biết cách hơn với jo vì ta ko muốn bất cứ kẻ nào xâm nhập vào phá những gì ta đang muốn xây dựng và gìn giữ.
Sau hơn 10 năm ta xa Hoàng và Long thì bây giờ ta đã gặp lại được con ta, lúc đầu Hoàng không nhìn ra ta vì thời gian có lẽ quá dài với một đứa trẻ, chạy theo Hoàng để năn nỉ và giãi thích Hoàng rất hiền và biết nghe lời, sau một thời gian lo giấy tờ thì Hoàng về sống hẳn với ta, và không ít lâu thì Long cũng về với ta.
Nhưng Long khác tánh với Hoàng, Long giận ta đã bỏ Long ở lại khi Long còn nhỏ quá, ấn tượng đó còn mãi trong đầu của Long, Ta thương con không trách nhưng buồn thật nhiều vì mình ko giử được tâm hồn nó, Hoàng an ủi ta bão mẹ chờ nó lớn khi có gia đình nó sẽ hiễu. Nhưng ta nghỉ đợi đến ngày đó thì có lẽ trễ rồi.
Thật tình lúc ta đi ta chẳng biết mình có còn sống được hay không thì làm sao ta có thể kéo con ta vào cái chết. Vì thế long sống chung với ta và jo ta biết Long thương mẹ, nhưng Long không thích Jo ở với ta, ta chỉ bão với long rằng « khi con còn sống với mẹ, thì chuyện cuộc đời của mẹ là do mẹ quyết định, khi con lớn và trưỡng thành lúc đó mẹ sẽ kể cho con nghe tại sao mẹ không muốn sống với cha con và lúc đó mẹ sẽ cho con hoàn toàn tự do quyết định, còn bây giờ mẹ muốn con bỏ hết tất cã ngoài tai chỉ biết rằng học cho thật giõi để mẹ vui lòng và tương lai con chắc chắn !» Và long vẫn nghe lời Jo với ta ; Nhưng khi Long vô đại học thì Long xin ta ra sống riêng và xa gia đình, ta biết rằng mình đã thật sự mất một đứa con, nhưng tự ái ta vẫn còn và phải xữ sự sao vì ta còn lo cho mấy đứa nhỏ nữa, vì thế ta ngậm buồn ngậm nhớ long để cho gia đình không phải buồn vì cái buồn của ta nữa, ta cứ nghỉ rằng vì sự học Long phải xa gia đình mà thôi !
Thời gian qua ta và Jo tay trong tay cũng xây dựng một gia đình, hai đứa rất hợp nhau và chung ý, ta và jo không bao giờ có chuyện bất hoà cho hai đứa, Jo đi làm, ta ở nhà lo gia đình quán xuyến tất cã công việc nhà và bão thủ trong ngoài cho jo, với bản tánh cần kiệm, với sự tin tưởng của Jo, ta và Jo hai đứa có được những gì mình mong muốn.... _Điều đầu tiên ta thực hiện ước mơ của ta đó là Trỡ về ViệtNam ! hai đứa đi và dẫn theo ba đứa con gái ta, chuyến đi đã thành công theo như ý ta mong muốn .
Đi VN về hai đứa có ý định xây nhà, thật ra đó là điều mơ ước của tất cả mọi người là có một căn nhà của chính mình, riêng ta thì sợ không đủ sức, nếu nữa chừng thì tiêu tan tất cả, nhưng Jo thì mong muốn có, thấy Jo muốn ta cũng chìu theo Jo ra sức ta ra công, hai đứa đã có môt căn nhà theo ý thích của ta, lúc căn nhà xây lên, Jo bỏ hêt sức lực vào đó, đôi khi ta phải sợ Jo ngã quỵ vì đuối sức, phần lo nhà cửa, con cái, tiền bạc ta không dám nghỉ tới chữ nãn lòng, nhắm mắt để theo jo để cho Jo thêm can đãm, ta không có thời gian nghỉ đến mình nữa, nhưng hình như ta cãm thấy mình mệt hẳn đi, căn nhà xong xuôi jo đở mệt phần nào, ta bão ngừng tất cả, quên hết đi, có chổ ở là đủ rồi, ta bắc buộc Jo nghỉ mệt để lấy sức lại, vì còn việc làm hằng ngày nữa, và cũng từ đó ta muốn ra đi làm để phụ với Jo chút nào, Vì lương của Jo nếu cần kiệm cũng đủ cho gia đình sống yên lành, và lúc đó Hoàng đã thành công ra trường với mãnh bằng trong tay Hoàng mỡ phòng mạch, nhưng ko gần ta được, còn Long thì cũng ra trường sau đó hai năm thế là ta nghỉ mình đã tròn bổn phận với hai đứa con trai tưởng rằng đủ thời giờ còn lại ta sẽ bỏ hết vào lo cho ba đứa con gái của ta và jo.
Nhưng… !
Bổng dưng chính ta ngã quỵ và từ đó ta không còn là ta nữa, sức lực của ta không còn nữa, Trời còn thương nên hình hài và trí nhớ của ta ko biến dạng ta phải tùy thuộc vào Jo trong vòng 6 tháng, ta tưởng rằng sau 6 tháng ta sẽ trở lại ta của ngày trước, nhưng biết thật ra rằng Ta ngày trước ko còn nữa, ta mừng vì biết mình còn được sống để chung lo với Jo, nhưng trong tâm ta như thấy có cái gì đang xa rời ta dần dần và mãi mãi.
Ta không còn sức để theo Jo, cái mệt làm cho ta nãn lòng ta thay đổi thật nhiều, ko còn muốn đi đâu nữa cứ trốn mãi trong một góc của ta, ta không còn nét tươi vui yêu đời như ngày trước, ta không theo nỗi bất cứ nơi nào như Jo muốn thì làm sao hai đứa có tay trong tay được nữa và có lẽ vì đó mà ta có sự nghi ngờ ?
Ta không nghỉ rằng Jo sẽ bỏ ta, nhưng ta sợ rằng hình ảnh của ta từ từ sẽ bị thay bằng những hình ảnh của những người con gái trẻ hơn ta, yêu đời hơn ta và đủ sức hơn ta mà thôi …
Làm sao biết được ? Và ta có thể nào thay đổi được gì đâu, nếu thật sự Jo muốn như thế ??? Không có điều gì đau khổ bằng sự chờ đợi để thấy cơn đau… !
Lời hát nào cho ta thấy niềm đau như bất tận…
…Tình yêu như đốt sáng con tim tật nguyền,
Tình lên êm đềm Vội vàng như chóng quên,
rộn ràng như biến nhanh,
Tình cho nhau môi ấm
Một lần là trăm năm…
Ta học thêm được sự kiên nhẩn và can đãm để qua cái buồn để đối phó với hoàn cảnh mà ta nghỉ có thể sẽ xảy ra, ta nghỉ cho ba đứa con gái ta nhiều hơn, vì hai đứa con trai ta đã lớn và tự tạo cuôc đời được và có lẽ ít cần đến sự có mặt của ta hơn. Còn ba đứa con gái tụi nó đang lưng chừng trong sự học chênh vênh giửa cuộc sống, nếu ta không còn nữa tụi nó sẽ bị gảy cánh và bơ vơ !ta muốn tìm lại sự tự tin ở trong ta.
Sự thành công của con ta chưa hết, mà sức khoẻ ta đã bỏ ta rồi ta còn bây giờ là một cái xát hư hao chờ đợi sự rã rời, Mà ta không muốn bỏ đi bây giờ dù rằng trái tim ta chẳng còn gì để gọi là ham muốn và níu kéo, chữ tình trong ta bây giờ hình như đó chỉ là cãm nghỉ chứ không có thật .
Tình yêu như vết cháy trên da thịt người
Tình xa như trời, Tình gần như khói mây
Tình trầm như bóng cây, tình reo vui như nắng
Tình buồn làm cơn say….
Và chỉ có một cách là ta phải đi làm lại, để còn góp mặt với đời sống, tạo cho mình một chổ đứng trong thế giới của loài người dù muốn hay không, và nhất là để cho Jo thấy rằng ta vẫn còn cái tự tin và cao ngạo của ta ! Điều mong muốn đó ta đã hằng đêm cầu xin phật trời cho ta trọn vẹn điều cầu xin ;
Cho ta có còn giữ được can đãm mà tiếp tục để ta dẫn dắt con ta cho đến ngày nó thành công.
Một ngày buồn!
Nloan
mardi 26 janvier 2016
samedi 9 janvier 2016
Con tôi
Saigon trong khoảng đâù năm 80, kinh tế và xã hội càng ngày ngày khó khăn, Tôi đang làm trong cửa hàng của một quận trong Saigon, cuộc sống đối với tôi không là cực nhọc lắm, nhưng tâm hồn là đang thời kì lủng đọan nhất, Tôi muốn quên và cấm cúi làm việc để tìm sự giải thoát cho chính mình.
Hoàng con trai lớn của Tôi, thì đã quen với ngoại nên Tôi chỉ còn lo cho thằng thứ nhì, Nó tên Thiên, nhưng Tôi và gia đình gọi nó là Long nó rất là yếu đuối, từ khi sanh ra đã bị èo uột bịnh hoài, tôi thương con nên kiếm cách chạy chửa , Vừa lo cho con vừa một thân kiếm ăn, Tôi chợc muốn bỏ Saigon, hay tôi muốn bỏ đời để thử coi cuộc đời sẻ ra sao với mình, với tâm trạng khủng hoảng, bên cạnh tôi không có một lời khuyên, Tôi quyết định vược biển!
Tôi về nói mẹ Tôi; Tôi không thể sống với cuộc sống như thế nầy, Tôi muốn tìm cách thoát ra, gia đình Tôi lúc đó cha Tôi đang làm giấy tờ đi chính thức và trong đó lại không có tên Tôi, thì sự quyết định của Tôi càng mãnh liệt, Tôi xin gia đình cho tên hai đứa nhỏ vào danh sách, neu töi đi còn sống thì con tôi sẽ thành danh, còn Tôi chết thì HẾT
Tôi vừa đi làm vừa bán đồ chay nên tiền vô rất dể dàng đối với Tôi, tôi cầm tiền bổng cười, có tiền thì không tình, và lúc đó Tôi chọn Tiền,!
Long vừa mới hai tuổi, Hoàng được 5 tuổi, Tôi bỏ lại hai đứa con cho mẹ tôi, Hoàng tôi đở lo vì nó hiểu lẹ, nhưng còn long nhỏ quá Tôi chỉ biết đau mà nói làm sao đây? tôi không bao giờ quên tánh của Long, khi nó muốn gì không được , nó không nói đâu, chỉ đứng xát bên tôi và ngắt tôi, Tôi cười bảo mẹ đau, , nó ôm tôi không nói nhung tay vẫn ngắt, Tôi nhớ đêm tôi gởi long cho người bên bà nội của Long, vì mẹ tôi đang lo âu vì chuyến đi, Tôi ôm long ngủ dặn dò đủ điều dù biết rằng Long không hiểu được, sáng hôm đó tôi ra xe để trở về sàigon để theo xe vượt biên, Long đứng cạnh góc nhà và nhìn theo, Tôi đi ngược để cho con tôi thấy đến khi không còn nữa, từ đó tôi không còn gặp Long, Trước khi đi Tôi để tất cả những gì tôi còn lại để mẹ Tôi nuôi hai đứa nhỏ Tôi dặn mẹ Tôi là hảy đón long về liền vì chỉ có mẹ tôi là người chăm sóc nó mà thôi,
Tôi ra đi…!
Và Tôi đã đến…!
Tôi đã đến được thiên đàng của loài người và điều trước tiên Tôi sung sướng là Tôi sẽ gặp lại con tôi
Ở trại Thái Lan, Tôi không còn gì cả, Tôi chỉ ước ao có tờ giấy cây viết và mộT con tem để báo tin về saigon, uỷ ban trong trai đã cho tôi những thứ tôi cần thiết, Tin về Saigon cho mẹ tôi thời gian, gặp lại con tôi dài đăng đẳng, nhưng đó cũng là niềm vui, Long đã về với Ngoại, Tôi nghe mẹ Tôi nói, người đàn bà tôi gởi Long, họ hành hạ Long nhiều lắm, Tôi nghe nóng ruột không biết con mình ra sao, nhưng tôi không hối hận khi bỏ con mình lại, vì khi qua chuyến đi Tôi không có đủ can đãm đem con tôi theo.
Mười năm sau, Tôi gặp lại Hoàng theo cha Tôi vược biên, vì giấy tờ xuất cảnh của gia đình bị ém, Cha tôi muốn qua gặp chủ bên Pháp để giải quyết vì bao nhiêu nhân công của hảng cần cha Tôi, Khi cha tôi di có hai đứa em gái và Hoàng con tôi,
Khi đứng trước mặt Hoàng, nó nói Tôi không phải là mẹ nó, vì mẹ nó trong hình, nó cho tôi coi hình Tôi của Ngoại cho nó đem theo, em gái tôi đứa em mà lo cho Hoàng từ nhỏ phải giải thích , nhưng nó chạy đi ko nghe, Töi chạy theo Hoàng vừa dụ vừa nói cho nó nghe, nó chịu đứng yên mà nghe thì tôi cũng mừng rồi, Tôi hỏi hoàng em Long đâu, Hoàng nói em lOng chờ đi với bà ngoại, Tôi cười hỏi Hoàng về với mẹ đi học nha, nó vụt ôm tôi mà khóc ; không có niềm đau nào như lúc đó, không có cái hạnh phúc nào khi được ôm lại con mình trong vòng tay.
Sau đó Tôi có Hoàng, Hoàng vào trường học Tánh của Hoàng rất ngoan và hiền và rất giỏi, nó theo cái tuổi của những đứa trẻ bên nầy rất lẹ tôi bảo Hoàng « Con ráng học nha, mình làm anh đó học giỏi để em Long qua chỉ cho em nữa đó »
Hoàng có lẻ nhớ em nó nên hay nhắc về Saigon.
Cha tôi qua thì giấy tờ chạy rất lẹ sau hai năm là cả gia đình tôi đoàn tụ
Ngày mẹ tôi qua, ngày gặp lạ Long thì thình lình tôi trở thành làm mẹ của bốn đứa con,
Khi Hoàng về với tôi thì Tôi đã đám cưới với Jo và có estelle, khi gặp lại Long thì có thêm Eugènie, có một điều là Tánh Long không giống như tánh Hoàng
Long biết nghe lời, nhưng ý long không đồng ý tôi có Jo, Tôi hiểu và biết điều đó nhưng tản lờ vì tôi nghỉ Long phải lo học trước tiên, Jo thì đồng ý với bổn phận làm mẹ, nên luôn luôn đứng bên tôi để giúp đở ;
Đôi khi Long muốn phản kháng bằng hành động, Tôi nghỉ nếu không thẳng thắn và giải thích thì cái gia đình nhỏ của tôi sẻ không yên, nên Tôi giãi thích riêng với Long tôi hỏi Long có gì không đồng đồng ý, nói mẹ nghe mẹ sẻ trã lời cho con rỏ và sau đó con phải học để có cho mẹ những mãnh bằng đi học, Long cuối đầu buồn hỏi tôi
Tại sao mẹ bỏ cha, và mẹ lấy chồng ?
Tôi muốn khóc ôm con vào lòng, nhưng làm như thế tôi sẻ không còn can đãm để khuyên con tôi nữa ; Nên tôi hơi mĩm cười và nói với Long là
Mẹ không bỏ cha con,mà ngược lại, nhưng chuyện nầy mẹ hứa sẻ cho hai đứa biết khi tụi con ra trường, và sự quyết định con với cha hay với mẹ thì mẹ sẻ cho quyền quyết định, con bây giờ con không có quyền nghỉ, không có cần biết đến, hảy đổ dồn tất cả vô sự học và hứa với mẹ rằng sẽ thành công.
Từ đó Tôi có bầy con, tôi có hạnh phúc của Tôi, nhưng hình như Tôi mãi sợ một điều gì…
Cứ mỗi lần thi là mỗi lần hai đứa đem về cadeau cho tôi những tờ ban khen ; Nhưng Long khi thi vô đại học , Long chọn xa tôi, và có cớ là đi học xa, tôi biết điều nầy sẻ xảy ra, tôi không trách con tôi, nhưng cái buồn nó gậm nhấm trong tôi làm tôi tan rả
Long vẫn cho tin qua hai đứa em gái và hỏi sức khoẻ của tôi, Hoàng biết tôi buồn nên hay khuyên mai mốt Long nó lớn sẻ hiểu mẹ hơn, tôi chỉ cười đợi Long hiểu chắc mẹ cũng không còn.
Tôi cũng yên Tâm với mình, bây giờ con nó lớn, đã thành danh nó đã làm theo ý mình là lo tương lai nó, thì đâu còn gì vướng bận và lo âu đâu ; Nhưng không biết tại sao mỗi lần nghỉ đến Long là mỗi lần hình ảnh của đứa trẻ đang ngó theo dỏi mắt theo cái bóng của mẹ nó xa dần và xa dần …
14-07-08
samedi 2 janvier 2016
Tình
Trên một chuyến xe đò Saigon - Đà Nẵng ; Có một cặp trai gái còn thật trẻ ngồi xát nhau, nhưng trên gương mặt như có điều gi lo lắng lắm...
chuyến xe từ từ lăn bánh đem theo cặp tình nhân trẻ đó Người con gái tư lự không nói chỉ trầm ngâm trong những ý nghỉ đang có trong đầu; Chàng trai thì lo lắng ra mặt sự lúng túng và hốt hoảng hình như càng ngày càng rỏ rệt, người con gái khẻ ngã dầu vào vai chàng trai đó và nàng nghe thì thầm lời hát thật ấm trong tai ; Người con trai hát thật nhỏ ... ...Ừ thôi em về,
chiều mưa giông tới
Bây giờ anh vui, hai bàn tay đói
Bây giờ anh vui, hai bàn chân mỏi
Thời gian nơi đây Bây giờ anh vui,
một linh hồn rỗi Tình yêu xứ này ;
Một lần yêu thương,
một đời bão nổi
Giã từ giã từ.
Chiều mưa giông tới
em ơi em ơi
Sầu thôi xuống đầy, làm sao em nhớ Mưa ngoài sông bay, lời ca anh nhỏ, nỗi lòng anh đầy
Sầu thôi thôi đầy Sầu thôi xuống....đầy ...
Chuyến xe ra khỏi thành phố, mà người con gái cũng chưa rỏ là mình sẽ về đâu, nàng chỉ im lặng, sự êm lặng cũng làm cho chàng trai thêm lo lắng nhưng chàng cũng chỉ biết lặng êm giọng người con gái lẫm bẩm một mình
- phải chi anh nhận lại thơ thì đâu có chuyện, phải chi anh đừng bị ngã bịnh giửa dường thì em dể dứt khoát với anh hơn!
Chàng trai cuối mặt cầm bàn tay người con gái vuốt nhẹ nhưng không trã lời, gương mặt người con gái đã đầy nước mắt, nàng nhìn ra kiếng xe mà suy nghỉ mông lung hiện tại lẽ ra nàng đã có mặt ở nhà trong căn phòng của nàng thật bình an và đầy đủ, mới hôm qua nàng còn với gia đình, không lo âu suy nghỉ không sợ chữ ngày mai! Mà giờ đây nàng nhìn về trước mặt tương lai đâu không thấy, những vẽ vời mơ ước đã xa khỏi tầm tay thì nàng còn sống để làm chi đây?!
Những ý nghỉ đen tối đến với nàng, nàng nhắm mắt và cắn chặt răng môi nàng đau buốc sự đau đớn làm cho nàng bừng tỉnh, người con trai như bị sự đau khổ của nàng vằn xé
- Ai làm khổ ai đây? Hai đứa cùng chung một ý nghỉ!
Người con trai ôm lấy nàng gục đầu vào ngực nàng lẫm bẩm
- Em ngũ đi em, đừng suy nghỉ gì nữa, anh còn bên cạnh em mà! Người con gái hôn trên mái tóc bồng bềnh của chàng trai và nhẹ gật đầu - Ừ, em ngũ, anh hát nữa đi anh, nhưng thiếu cây đàn của anh há - Không sao đâu, ở phòng anh Xuyên có đàn mà, nghe anh hát bài "Bản tình cuối" nghe em...
Mưa có rơi và nắng có phai
trên cuộc tình yêu em ngày nào
Ta đã yêu và ta đã mơ, mơ trăng sao đưa đến bên người.
Một lần gặp gỡ đã như quen thuở nào một lần gặp gỡ nhưng tình đã xa xưa. Mây có bay và em có hay
Ta ngại ngùng yêu em lần đầu.
Ta đã say hồn ta ngất ngây men yêu thương đã thấm cuộc đời.
Một lần nào đó bước bên em âm thầm một lần nào đó ta vẫn không nói yêu người.
Yêu em ta yêu em như yêu tuổi ngây thơ. Bên em bên em ta hát khúc mong chờ. Ngày nào người cho ta biết tình yêu đắm say
Ngày nào đời cho ta biết tình là đắng cay Mưa đã rơi và nắng đã phai
trên cuộc tình yêu em ngày nào
Ta vẫn yêu hồn ta vẫn say qua bao nhiêu năm tháng ơ thờ Một ngày nào đó tóc xanh xưa bạc màu.
Người con gái lắng nghe,trong tiếng khóc, và nàng đang nhớ lại tại sao nàng ở trên chuyến xe nầy ...
Nàng quen chàng trai đó trong một lớp học pháp văn buổi tối, làm quen nhau thì nàng chỉ biết qua những lá thư tình dể biết tin nhau, thư đi tin lại chàng trai vẽ cho nàng một giấc mơ thật đẹp, một mối tình hoàn hảo, và người con gái ấy tin tưởng, ôm những vẽ vời trong ham muốn mong sao cho thành giấc mộng.
Nụ hôn đầu tiên trong cuộc tình nàng nếm thử để biết sự ngọt ngào của tình yêu; Rồi những mơ trớn ngại ngùng và hối hả; Nàng bổng sợ, nàng sợ chính mình, nàng sợ sự cuồng nhiệt của tình yêu; Nên nàng quyết định bỏ giấc mơ, và xa rời hư ão.
Nàng hẹn với chàng trai đó hôm sau hai đứa chở nhau đi học; Người con gái tìm hết lời giãi thích để chàng trai hiểu rằng nàng muốn dứt khoát và xin trã lại tất cả những lá thư tình, những cơn mộng gom trong những dòng chữ ngọt ngào và thắm thiết.
Khi nghe nàng nói dức khoát chàng trai đó bổng nhiên bị Động kinh, chàng ngừng xe và ngã xuống đất, Người con gái hốt hoảng nàng không biết tại sao, nàng chỉ biết gọi xe chở gấp chàng trai vào bịnh viện ...
Nàng di theo xe để xem tình trạng như thế nào, một lúc sao chàng trai tỉnh lại, người con gái đứng kế bên lo âu, cầm tay nàng chàng trai nói thật nhỏ "Đừng xa anh nghe em, chịu làm vợ anh nghe. "
Người con gái nghe thật rỏ nàng không biết phải làm sao, nên nàng cho chàng trai biết là nàng phải đi cho gia dình chàng hay tin để lo cho chàng vì nàng tới giờ phải về nhà, trước khi nàng đi Chàng trai xin nàng hứa là sẽ trỡ lại gặp chàng, nàng gật đầu và bước ra cửa!
Thế là dự tính của nàng hoàn toàn đão ngược, nàng vừa buồn, vừa tức chính mình, và thêm nỗi lo âu cho Chàng trai đó .
Và cũng từ đó hai người yêu nhau hơn khắn khích nhau hơn ...Chuyến xe vẫn tiếp tục con đường, tiếng rao hàng mời gọi hành khách làm người con gái trỡ về với hiện thực, nàng không buồn mở miệng, Chàng trai mua vội hai cái bánh, nhưng nàng có đói đâu mà ăn, lúc xe đến bến trước khi lên căn phòng của người anh của chàng trai nàng con gái ghé vào nhà thuốc và mua hai hộp OPTALIDON thuốc mà hàng ngày nàng vẫn thấy mẹ nàng uống, chàng trai hỏi nàng mua gì thì nàng nhìn thật lâu và với nụ cười buồn nàng nói "em cần" Lên căn phòng nhỏ chàng trai nói là đi mua đồ ăn, nhưng nàng bổng nhiên nghỉ chàng đi gọi về saigon cho gia dình nàng, nhưng nàng cũng chẳng hỏi, nàng bắc đầu uống thuốc, những viên thuốc màu hồng thật đẹp nàng uống cứ năm mười phút nàng uống và uống ba , bốn viên như thế trời cũng tối rồi thì nàng sẽ ngũ yên và đi luôn một lần vĩnh viễn ...
Chàng con trai trỡ về,ngồi kế bên nàng chàng trai đùa lên mái tóc dài của nàng và nói nhỏ " Đừng buồn nữa nghe em, anh sẽ nghỉ học và đi dạy mình sống ở đây với anh Xuyên" người con gái nói trong nước mắt " anh không sợ mẹ em ra sao" nàng cười buồn bảo "anh hát cho em nghe đi! anh hát bài không tên số 3 đó" Chàng trai lấy cây đàn hoà theo với lời ca...
...Yêu nhau cho nhau nụ cười
Thương nhau cho nhau cuộc đời
Mà đời đâu biết đợi Để tình nhân kết đôi
Yêu nhau cho nhau một lần
Thương nhau thương cho một lần
Một lần thôi vĩnh biệt Một lần thôi mất nhau
Để rồi oán trách nhau Tay buông lơi tình mềm Chân không theo tình bền Chẳng giữ được nhau
Cho môi khô nụ cười Quên tiếng hát yêu người Cho đôi mắt tủi hờn rơi Để lệ cuốn mất câu thề
Đêm sâu mái tóc em dài
Buông xuôi, xuôi theo dòng đời Mà đời dài như tiếng kinh cầu...
Nhưng những viên thuốc màu hồng đó không làm cho nàng ngũ, nó chỉ làm cho tâm thần của nàng căng thẳng và lâng lâng, cử dộng của nàng không còn theo ý nàng muốn nữa, nàng biết rằng thuốc đã thắm, nàng định uống hết lần thuốc nữa, nhưng chàng trai giực lại hốt hoảng ôm nàng hét lên trong tiếng nấc "tại sao vậy em" và chàng trai ẫm nàng để lên giường và tìm người cầu cứu! Người con gái vẫn tỉnh nhưng thân thể nàng co giậc từng cơn, người nàng cong oắp lại cơn hành xát đó diễn ra không biết thời gian bao lâu cho dến khi chàng trai chạy trỡ vào với môt tô nước gì đó chàng đở người con gái năn nĩ " em ơi ráng uống nước đậu xanh dầm để giả thuốc nghe em" người con gái mắt vẫn mở nhưng không nói gì cả, chàng trai cố gắng đổ vào miệng nàng, một phần vô một nữa trào ra chàng trai cứ lẩm bẩm " ráng uống di em, đừng hành xát em nữa, xin Trời hảy để anh chịu đau cho em"
Chất nước đậu phần vô dược miệng nàng có lẽ công hiệu, hay cơn hành của thuốc đã qua chàng không biết được chỉ mừng rở khi nàng phung chất đắng ra vừa nói " nước gì đắng quá anh ơi" Chàng trai nhìn người con gái rồi cười trong nước mắt bảo rằng " Khổ cho em rồi đó " Nàng hơi mỉm cười gật đầu.
Đêm đó nàng thật sự là của Chàng trai sự dâng hiến người con gái không biết mình có dâng hiến cho một người xứng đáng hay không, nàng chỉ biết rằng nàng không thể và không muốn xa chàng trai đó nữa, và nàng đã hứa là sẽ thuộc về chàng mãi mãi; Hai đứa đã nguyện thề rằng không bao giờ bỏ nhau; nếu một trong hai sai lời thì có đất trời chứng tri .
Câu thề nguyện có giử đến được bao lâu???
Lòng người thay đổi vì hoàn cảnh hay gì chữ danh vọng bạc tiền???
Tình yêu chỉ là một tâm hồn lạc lỏng hay là sự tiếc nuối cho môt cái gì đã mất???
Câu trã lời có lẽ chỉ có những kẻ đã yêu rồi và biết ăn trái dắng sẻ có câu trã lời,
- Có đúng không Tình yêu!
Lời hát nào buồn nghe sao như hoang vắng, Vang vang giọng về như ru nhẹ trái tim; sự mất mát một lần rồi sẽ quên; hay mãi mãi là niềm đau khắc hoài trong trí nhớ? ...
Tuổi nào nhìn lá vàng úa chiều nay
Tuổi nào ngồi hát mây bay ngang trời
Tay măng trôi trên vùng tóc dài
Bao nhiêu cơn mơ vừa tuổi này
Tuổi nào ngơ ngác tìm tiếng gió heo may
Tuổi nào vừa thoáng buồn áo gầy vai
Tuổi nào ghi dấu chân chim qua trời
Xin cho tay em còn muốt dài
Xin cho cô đơn vào tuổi này
Tuổi nào lang thang thành phố tóc mây cài
Em xin tuổi nào còn tuổi nào cho nhau Trời xanh trong mắt em sâu Mây xuống vây quanh giọt sầu
Em xin tuổi nào Còn tuổi trời hư vô Bàn tay che dấu lệ nhòa
Ôi buồn!
Tuổi nào ngồi khóc tình đã nghìn thu Tuổi nào mơ kết mây trong sương mù Xin chân em qua từng phiến ngà Xin mây xe thêm mầu áo lụa Tuổi nào thôi hết từng tháng năm mong chờ...
Nloan
jeudi 31 décembre 2015
Cuoi nam
Còn khoảng 4 tiếng nữa là bước qua năm mới 2016
Mình sẽ ra sao? Và cuộc đời sẽ ra sao không ai biết được, người ta có thể nhớ về hoá khứ chứ không thể nghỉ về tương lai; Tôi thì cứ như là mỗi năm, cứ gần lúc giờ điễm qua năm, tôi hay có khoảng lặng để nghỉ về những chuyện vừa đi qua, để thử coi trong một năm tôi có được những gì và đã mất những gì, và hình như càng lớn tuổi, càng chỉnh điễm sự việc rỏ ràng hơn.
Trong một năm trôi qua đối với việc làm, tôi nghỉ cũng lước qua được những khó khăn, những cản trở, đôi khi nó có thể làm tôi chùng bước, nhưng với bản tánh của mình tôi nghỉ…
Sự vương lên là cần thiết cho sự sống, và nhất là tôi thường chỉ là người đàn bà của gia đình, của bổn phận cho chồng và cho con. Nhưng trong cái xã hội hiện đại của một nước văn minh mà tôi đang sống thì cái bổn phận đó song song với cuộc sống thường nhật của mỗi ngày, sự cân bằng cho hai bên nên đôi lúc tôi trở thành hai người đàn bà khác hẳn, 8 giờ trong việc làm tôi không còn là tôi của ở nhà.
Đối với tiền bạc, thì có lẽ tôi quả là người có thể cầm thước đo cái muốn và có thế cho gia đình, cho nên không có sự âu lo về vấn đề đó.
Nhưng một năm trôi qua, trái tim tôi như thế nào tình yêu tôi ra sao …?...
Có những niềm vui, và cũng có những nỗi buồn đi qua, nhưng khi thật nghỉ lại thì đó chỉ là chuyện cuộc đời, và thêm nữa với cái tuổi không còn sôi động và chiếm hửu, thì chỉ có im lặng và mĩm cười mà thôi, buồn cũng cười, cười chờ đợi cho cái buồn đi qua, vui cũng cười, cười để hưởng cái hạnh phúc mình đang có.
Năm 2014 tôi vui nhất là được thêm người trong gia đình, thêm bạn, cho tôi thấy người gần với người hơn, và tôi cãm thấy mình sẽ không cô đơn;
Tôi không hẳn là cô đơn, vì tôi có chồng tôi bên cạnh, nhất là với jo tôi được tất cả sự nuông chìu, nhưng khi tôi tìm lại được hai người bạn ngày xưa chung trường chung lớp thì nỗi vui mừng đó được nhân thêm; Tôi cũng biết bây giờ không còn nữa ngày xưa, Thời gian, và cuộc sống hai bên khác hẳn nhau, và tôi cũng nhận thức rằng nên để cuộc đời trôi theo với dòng thỜi gian đang diễn biến; Tôi chỉ sợ chỉ vì sự vô tình sẽ làm đổ vỡ và mất đi điều gì đó mà chính tôi đang cố giử.Thì thôi cái duyên và định mệnh tôi không thể đổi thay…
Đám cưới con gái cho tôi một người con rể, Lại có thêm được thằng cháu nội thì vui không biết kể sao vừa!
Niềm vui, Hạnh phúc hay Muộn phiền của cuộc đời mỗi thứ có một chổ của nó, thì thử hỏi tôi còn muốn thay đổi gì ở cái tuổi của tôi? Thôi Thì…!
Giờ đang qua đồng hồ đã điễm năm mới đang mỡ cửa bước vào… Tôi xin chân thành cầu chúc tất cả có được một năm Thật nhiều Niềm Vui, Hạnh Phúc, Bình An với Sức Khoẻ Thật đầy, và Thành Công trong mọi lãnh vực của cuộc đời trong năm 2016 đem lai
BONNE ANNE’E – BONNE SANTE’ - à TOUT.
Nloan