Anh viết lời Thu với biển êm dịu và bình thản như bờ cát không một dấu chân người. Còn tôi chỉ có thể viết lời Thu với tiếng thơ, vì trong thơ tôi có thể thấy những vẻ đẹp mà mình muốn thấy và tôi có thể gởi cơn mộng mình vào thơ ;
khi những chữ tôi xếp gọn vào thành Văn thì tôi không còn muốn viết nữa, vì với Văn tôi không biết viết chuyện người ; Mà cuộc đời tôi thì không phẳng lặng để ước mơ, chỉ có những nhấp nhô từ đợt sóng, và khi những cơn sóng vào gần đến thì nó càng mạnh hơn,
- Ôm đầu để hứng chịu ? hay chìm hẳn xuống sâu để làn sóng lướt qua, hoặc cuối cùng bị con sóng xô ngã và cuống ta vào mang theo ra biển?
Đối với tôi biển đâu có gì xa lạ, có lẻ là thân thiết với biển hơn, nhưng tôi vẫn sợ biển , sợ cái mênh mông lạnh lùng, sợ đêm về thật đen trong kinh hoàng ; nhưng cũng thật tình tứ khi ta ngồi khóc với biển, gụt đầu vào tay cho thấy nước mắt rơi khi ngồi trên bải cát để khóc cuộc đòi không biết chữ ngày mai.
Đôi khi tôi muốn trở ra biển thật xa để không còn thấy những nhịp sóng đang thành hình; Ở ngoài xa đó tôi nhìn vào bờ cát như tôi thấy cuộc đòi với những người thương yêu hằng ngày, với những bon chen và phấn đấu, sự mệt mõi làm tôi muốn thả tay theo dòng nước, nhắm mắt lại thật nhẹ thấy minh bềnh bồng trong làn nước và chờ dợi biển sẻ mang tôi đi thật xa thât xa…
Thơ của tôi chỉ là một vụng về gặp phải, vì thế tôi đã ẩn mình trong một góc ; Nhưng chính anh đã nghe tiếng tim tôi gỏ nhẹ; Trái tim tật nguyền đã có được một người thơ bắc vần cho nhịp thở của tôi điều hoà hơn và ngot ngào hơn.
Tôi đã có được thời gian trở lại với niềm mơ ước của ngày xưa, tôi đã có thể hình dung nếm được mật ngọt của tình yêu trong lời thơ anh viết.
Đời cho anh ly tình yêu mật đắng
Uống một lần hồn ngậm mãi thiên thu
Giọt tình nào thành máu thắm phù du
Buồn chảy xuống dòng tương tư khô cạn
Tôi cứ mãi đọc những vần thơ anh viết, hay quá đi thôi!, hay đến nổi tôi đã khoái chí rồi mỉm cười một mình trong cái điên của tôi, những ý nghỉ viết theo anh cho bài thơ dài hơn nữa, nhưng…trái tim tôi không còn muốn nữa nó bảo rằng không còn có thể! và chính tôi đã nghỉ
Đời cho em bao muộn phiền vụng vỡ
Dấu trong hồn thành vết tích thời gian
Mộng chưa thành tình đã cháy thành than
Cho trái đắng thành men sầu mìên viễn
Tôi không bao giờ muốn bị thất vọng vì thế thà tôi khép lại trái tim mơ mộng của tôi để nó an lành trong cơn tật nguyền, mà ngậm nhấm những gì nó đã được và đã cãm nhận trong tình thơ đã viết ./.
Vậy là cái thói quen của anh tôi cũng đã nhận ra mặt dù tôi và anh không cùng chung một thời gian và không chung một bầu trời, nhưng có lẽ chỉ có cái cảm nhận tôi và anh cùng bắt được
Và có lẽ tôi cũng như anh hai kẻ đồng hành và cùng đi qua một con phố đông người mà chẳng ai biết ai cả.
Tư tưởng anh mênh mang, niềm mơ ước anh rộng lớn, cũng như tôi cứ mãi thả hồn theo với gió trong một tâm hồn lãng mạn với những dòng thơ ; Và tôi với anh lại gặp nhau là lấy cái đẹp của quá khứ để sống với cái hiện tại mà mình đang chấp nhận.
Tôi ở một nơi có bốn mùa rõ rệt, nơi nầy mùa thu chưa đến nhưng hình như đã nghe văng vẳng tiếng thu đi. Nắng của mùa hè vẫn còn vương vấn như sợ rằng cơn gió mùa thu sẽ xô đuổi đi cái nóng ấm áp mà người ta như vẫn còn muốn giữ lại.
Anh còn đang trong buổi sáng ; Nơi tôi nắng chiều cũng đang về cuối ngỏ ; Tôi cũng không còn những cái hiếu kì rạo rực để dành mãi những niềm vui ; như anh bảo với sự tưởng tượng thì con người sẽ hình dung được tất cả.
Nếu tôi không được tắm lại trên dòng sông tuổi thơ đó, nhưng tôi sẽ còn mãi thấy được mình đang đùa giỡn trong cái hạnh phúc của quá khứ, dù cho ở thời gian nào đi nữa thì trong trí tưởng tượng sẽ đưa tôi đi về thật xa …
Nhưng cũng với chữ Nếu !
Nếu như mùa thu nầy đến, lá vàng vẫn cứ rơi như mọi năm để còn có những bài thơ tình tuyệt diệu cho người đọc cảm nhận được mùa thu sẽ đi qua trong những vần thơ anh.
Và Nếu như tôi không còn nữa để được viết chung trong vần thơ đó thì anh hả mùa thu cũng vẫn đến, lời thơ cũng vẫn còn và có điều chi là khác lạ với chữ Nếu đâu phải không anh.
Cảm ơn anh đã cho tôi hưởng một làn gió mùa thu mát dịu, Cơn gió như thế tôi chỉ tìm thấy được trong những buổi sáng sớm, khi mặt trời chưa thức dậy, và trăng cũng đang chuyển hướng để trở về.
Nếu tôi được làm làn gió thì hãy cho tôi được làm ngọn gió của mùa thu, để còn được nghe tiếng xào xạc của lá vàng dưới những bước chân anh.
Nếu tôi được làm mùa thu thì xin hãy cho tôi được làm những hạt mưa nhỏ để rớt xuống đời và còn vương lại trên tóc trên vai anh.
Nhưng nếu tôi chỉ là cây cỏ dại sống ven rừng vắng bóng bước chân người, khi thu về lá vàng phủ kín loài cỏ dại thì làm sao tôi cùng anh trở về hoá khứ?
Cái nơi ngọt ngào của tình yêu mà chúng ta hình như đang chờ đợi, chỉ vì cuồng sóng của thời gian làm cho thiên đường đó trở thành hư ảo và chỉ thấy trong giấc mơ.đ
Vậy anh hãy cho tôi thấy được trong những vần thơ anh, cho tôi còn được nghe tiếng chim uyên gọi mãi tình yêu trong tiềm thức.
Nloan
Il a écrit les mots Thu avec une mer calme et sereine, comme des plages de sable sans empreinte. Et je ne peux écrire que Thu avec de la poésie, car dans la poésie, je peux voir la beauté que je veux voir et je peux envoyer mon rêve dans la poésie;
Quand les mots que je mettais par ecrire, je ne voulais plus écrire, car avec les mots, je ne pouvais pas écrire d’histoires humaines; Et ma vie n’est pas comme une fleuve tranquille pour rêver, il n’ya que les ondulations des vagues, et plus les vagues se rapprochent, plus elles se renforcent,
- Vous avez la tête dure pour supporter ça? Ou sombrer au fond pour laisser passer la vague, ou finir par être renversé par la vague et se faufiler dans la mer?
Pour moi, la mer n’est pas nouvelle, elle est peut-être plus proche de la mer, mais j’ai toujours peur de la mer, de l’immensité du froid, de la peur d’être noire la nuit; mais il est également très touchant de s'asseoir et de pleurer avec la mer, on se met la tête dans les mains pour pleurer quand on est assis sur le sable pour pleurer demain pour l'alphabétisation.
Parfois, je veux retourner loin dans la mer pour ne pas voir les vagues se former; Au loin, j'ai regardé le banc de sable alors que je voyais la revendication quotidienne de l'amour, avec la ruée vers le carbone et les luttes, la fatigue m'a donné envie de mettre ma main dans l'eau, de fermer les yeux et de me voir clairement. berçant dans l'eau et attendant que la mer m'emmène au loin ...
Ma poésie était juste une rencontre maladroite, alors je me suis caché dans un coin; Mais il a lui-même entendu le son de mon cœur battre; Mon cœur handicapé a un poète qui rime pour rendre ma respiration plus harmonieuse et plus douce.
J'ai le temps de revenir au rêve du passé, j'ai pu visualiser le doux miel de l'amour dans sa poésie.
La vie lui donne un amour amer
Boire une fois soul pour toujours retranché
Gouttes d'amour dans le sang éphémère
Triste écoulement en aval asséché de manière similaire
J'ai continué à lire les poèmes qu'il a écrits, tellement cool!, Ou au point que j'étais heureux et que je me souriais dans ma folie, l'idée de le suivre pour le poème était plus longue, mais ... à gauche Mon cœur ne veut plus dire que ce n'est plus possible! et j'étais parti
La vie pour moi comment chagrin maladroit cassé
Des traces dans l'âme dans les traces du temps
Les rêves non réalisés sont devenus carbonisés
Fruit amer amer en longue période
Je ne veux jamais être déçu, alors je préférerais fermer mon cœur de rêve pour qu'il soit en sécurité dans le handicap, mais que je suce ce qu'il a été et a reçu dans mon amour.
Donc, l'habitude de mon frère a également reconnu que même si nous et lui n'étions pas dans le même temps et pas dans le même ciel, mais peut-être que le sentiment que nous pouvions nous entendre.
Et peut-être que je suis comme toi qui m'accompagne et marche dans une rue bondée sans que personne ne connaisse personne.
Ses pensées sont vastes, ses rêves sont grands, tout comme je laisse tomber mon âme avec le vent dans une âme romantique avec des lignes de poésie; Et nous nous retrouvons pour prendre la beauté du passé et vivre avec le présent que nous acceptons.
Je vis dans un endroit à quatre saisons distinctes, où l’automne n’est pas encore venu mais semble avoir entendu le son de l’automne. Le soleil de l'été persistait toujours, craignant que la brise d'automne ne dissipe la chaleur que les gens voulaient encore garder.
Il était encore dans la matinée. Là où j'étais dans l'après-midi, le soleil allait également s'ouvrir; De plus, je n’ai plus la curiosité curieuse de me divertir pour toujours; comme il l'a dit avec imagination, les gens vont tout imaginer.
Si je n'avais pas encore été baigné dans cette rivière d'enfance, je me retrouverais toujours en train de plaisanter dans le bonheur du passé, peu importe le temps qu'il a fallu à mon imagination pour me ramener chez moi. jusqu'ici ...
Mais aussi avec le mot If!
Si l'automne arrive, les feuilles jaunes tomberont comme chaque année pour former de merveilleux poèmes d'amour pour que les lecteurs sachent que l'automne passera à travers ses poèmes.
Et si je n'avais plus rien à écrire dans ce verset, il viendrait quand même à l'automne, les mots existeraient toujours et il y aurait quelque chose de différent avec le mot Sinon, frère.
Merci de m'avoir permis de profiter d'une brise d'automne fraîche, un vent que je ne trouve que tôt le matin, lorsque le soleil ne s'est pas encore réveillé et que la lune se retourne pour revenir.
Si je peux faire le vent, laissez-moi être le vent de l'automne, afin que je puisse entendre le bruissement des feuilles jaunes sous ses pas.
Si je devais le faire à l’automne, permettez-moi s'il vous plaît de laisser de petites gouttes de pluie revenir à la vie et de rester sur les cheveux de son épaule.
Mais si j'étais juste une mauvaise herbe et vivais le long de la forêt sans mes pieds, quand les feuilles d'automne couvraient les mauvaises herbes, comment pourrais-je revenir dans le passé avec moi?
Le doux lieu d'amour que nous semblons attendre, simplement parce que le tourbillon des temps rend ce paradis illusoire et ne se voit que dans les rêves.
Alors laissez-moi voir dans vos poèmes, laissez-moi entendre le chant des oiseaux amoureux subconscient.
Nloan