samedi 9 janvier 2016

Con tôi

Saigon trong khoảng đâù năm 80,  kinh tế và xã hội càng ngày ngày khó khăn, Tôi đang làm trong cửa hàng của một quận trong  Saigon, cuộc sống đối với tôi không là cực nhọc lắm, nhưng tâm hồn là đang thời kì lủng đọan nhất, Tôi muốn quên và cấm cúi làm việc để tìm sự giải thoát cho chính mình.
Hoàng con trai lớn của Tôi, thì đã quen với ngoại nên Tôi chỉ còn lo cho thằng thứ nhì, Nó tên Thiên, nhưng Tôi và gia đình gọi nó là Long nó  rất  là yếu đuối, từ khi sanh ra đã bị èo uột bịnh hoài, tôi thương con nên kiếm cách chạy chửa , Vừa lo cho con vừa một thân kiếm ăn, Tôi  chợc muốn bỏ Saigon, hay tôi muốn bỏ đời để thử coi cuộc đời sẻ ra sao với mình, với tâm trạng khủng hoảng, bên cạnh tôi không có một lời khuyên, Tôi quyết định vược biển!
Tôi về  nói mẹ Tôi; Tôi không thể sống với cuộc sống như thế nầy, Tôi muốn tìm cách thoát ra, gia đình Tôi lúc đó cha Tôi đang làm giấy tờ đi chính thức và trong đó lại không có tên Tôi, thì sự quyết định của Tôi càng mãnh liệt, Tôi xin gia đình cho tên hai đứa nhỏ vào danh sách, neu töi đi còn sống thì con tôi sẽ thành danh, còn Tôi chết thì HẾT
Tôi vừa đi làm vừa bán đồ chay nên tiền vô rất dể dàng đối với Tôi, tôi cầm tiền bổng cười, có tiền thì không tình, và lúc đó Tôi chọn Tiền,!

Long vừa mới hai tuổi, Hoàng được 5 tuổi, Tôi bỏ lại hai đứa con cho mẹ tôi, Hoàng tôi đở lo vì nó hiểu lẹ, nhưng còn long nhỏ quá Tôi chỉ biết đau mà nói làm sao đây? tôi không bao giờ quên tánh của Long, khi nó muốn gì không được , nó không nói đâu, chỉ đứng xát bên tôi và ngắt tôi, Tôi cười bảo mẹ đau, , nó ôm tôi không nói nhung tay vẫn ngắt, Tôi nhớ đêm tôi gởi long cho người  bên bà nội của Long, vì mẹ tôi đang lo âu vì chuyến đi, Tôi ôm long ngủ dặn dò đủ điều dù biết rằng Long không hiểu được, sáng hôm đó tôi ra xe để trở về sàigon để theo xe vượt biên, Long đứng cạnh góc nhà và nhìn theo, Tôi đi ngược để cho con tôi thấy đến khi không còn nữa, từ đó tôi không còn gặp Long, Trước khi đi Tôi để tất cả những gì tôi còn lại để mẹ Tôi nuôi hai đứa nhỏ Tôi dặn mẹ Tôi là hảy đón long về liền vì chỉ có mẹ tôi là người chăm sóc nó mà thôi,
Tôi ra đi…!
Và Tôi đã đến…!
Tôi đã đến được thiên đàng của loài người và điều trước tiên Tôi sung sướng là Tôi sẽ gặp lại con tôi
Ở trại  Thái Lan, Tôi không còn gì cả, Tôi chỉ ước ao có tờ giấy cây viết và mộT con tem để báo tin về saigon, uỷ ban trong trai đã cho tôi những thứ tôi cần thiết, Tin về Saigon cho mẹ tôi thời gian, gặp lại con tôi dài đăng đẳng, nhưng đó cũng là niềm vui, Long đã về với Ngoại, Tôi nghe mẹ Tôi nói, người đàn bà tôi gởi Long, họ hành hạ Long nhiều lắm, Tôi nghe nóng ruột không biết con mình ra sao, nhưng tôi không hối hận khi bỏ con mình lại, vì khi qua chuyến đi Tôi không có đủ can đãm đem con tôi theo.
Mười năm sau, Tôi gặp lại Hoàng theo cha Tôi vược biên, vì giấy tờ xuất cảnh của gia đình bị ém, Cha tôi muốn qua  gặp chủ bên Pháp để giải quyết vì bao nhiêu nhân công của hảng cần cha Tôi, Khi cha tôi di có hai đứa em gái và Hoàng con tôi,
Khi đứng trước mặt Hoàng, nó nói Tôi không phải là mẹ nó, vì mẹ nó trong hình, nó cho tôi coi hình Tôi của Ngoại cho nó đem theo, em gái tôi đứa em mà lo cho Hoàng từ nhỏ phải giải thích , nhưng nó chạy đi ko nghe, Töi chạy theo Hoàng vừa dụ vừa nói cho nó nghe, nó chịu đứng yên mà nghe  thì tôi cũng mừng rồi, Tôi hỏi hoàng em Long đâu, Hoàng nói em lOng chờ đi với bà ngoại, Tôi cười hỏi Hoàng về với mẹ đi học nha, nó vụt ôm tôi mà khóc ; không có niềm đau nào như lúc đó, không có cái hạnh phúc nào khi được ôm lại con mình trong vòng  tay.
Sau đó  Tôi có Hoàng,  Hoàng vào trường học Tánh của Hoàng rất ngoan và hiền và rất giỏi, nó theo  cái tuổi của những đứa trẻ bên nầy rất lẹ tôi bảo Hoàng « Con ráng học nha, mình làm anh đó học giỏi để em Long qua chỉ cho em nữa đó »
Hoàng có lẻ nhớ em nó nên hay nhắc về Saigon.
Cha tôi qua thì giấy tờ chạy rất lẹ sau hai năm là cả gia đình tôi đoàn tụ
Ngày mẹ tôi qua, ngày gặp lạ Long thì thình lình tôi trở thành làm mẹ của bốn đứa con,
Khi Hoàng về với tôi thì Tôi đã đám cưới với Jo và có estelle, khi gặp lại Long thì  có thêm Eugènie, có một điều là Tánh Long không giống như tánh Hoàng
Long biết nghe lời, nhưng ý long không đồng ý tôi có Jo, Tôi hiểu và biết điều đó nhưng tản lờ vì tôi nghỉ Long phải lo học trước tiên, Jo thì đồng ý  với bổn phận làm mẹ, nên luôn luôn đứng bên tôi để giúp đở ;
Đôi khi Long muốn phản kháng  bằng hành động, Tôi nghỉ nếu không thẳng thắn và giải thích thì  cái gia đình  nhỏ của tôi sẻ không yên, nên  Tôi giãi thích riêng  với Long tôi hỏi Long có gì không đồng đồng ý, nói mẹ nghe mẹ sẻ trã lời cho con rỏ và sau đó con phải học để có cho mẹ những mãnh bằng đi học, Long cuối đầu buồn hỏi tôi
Tại sao mẹ bỏ cha, và mẹ lấy chồng ?
Tôi muốn khóc ôm con vào lòng, nhưng làm như thế tôi sẻ không còn can đãm để khuyên con tôi nữa ; Nên tôi hơi mĩm cười và  nói với Long là
Mẹ không bỏ cha con,mà ngược lại, nhưng chuyện nầy mẹ hứa sẻ cho hai đứa biết khi tụi con ra trường, và sự quyết định con với cha hay với mẹ thì mẹ sẻ cho quyền quyết định, con bây giờ con không có quyền nghỉ, không có cần biết đến, hảy đổ dồn tất cả vô sự học và hứa với mẹ rằng sẽ thành công.
Từ đó Tôi có bầy con, tôi có hạnh phúc của Tôi, nhưng hình như Tôi mãi sợ một điều gì…
Cứ mỗi lần thi là mỗi lần hai đứa đem về cadeau cho tôi những tờ  ban khen ; Nhưng Long khi  thi vô đại học , Long chọn xa tôi, và có cớ là đi học xa, tôi biết điều nầy sẻ xảy ra, tôi không trách con tôi, nhưng cái buồn nó gậm nhấm trong tôi làm tôi tan rả
Long vẫn  cho tin  qua hai đứa em gái và hỏi sức khoẻ của tôi, Hoàng biết tôi buồn nên hay khuyên mai mốt Long nó lớn sẻ hiểu mẹ hơn, tôi chỉ cười đợi Long hiểu chắc mẹ cũng không còn.
Tôi cũng yên Tâm với mình, bây giờ con nó lớn, đã thành danh nó đã làm theo ý mình là lo tương lai nó, thì đâu còn gì vướng bận và lo âu đâu ; Nhưng không biết tại sao mỗi lần nghỉ đến Long là mỗi lần hình ảnh của đứa trẻ đang ngó theo dỏi mắt theo cái bóng của mẹ nó xa dần và xa dần …
14-07-08

samedi 2 janvier 2016

Tình


Trên một chuyến xe đò Saigon - Đà Nẵng ; Có một cặp trai gái còn thật trẻ  ngồi xát nhau, nhưng trên gương mặt như có điều gi lo lắng lắm...
chuyến xe từ từ lăn bánh đem theo cặp tình nhân trẻ đó Người con gái tư lự không nói chỉ trầm ngâm trong những ý nghỉ đang có trong đầu; Chàng trai thì lo lắng ra mặt sự lúng túng và hốt hoảng hình như càng ngày càng rỏ rệt, người con gái khẻ ngã dầu vào vai chàng trai đó và nàng nghe thì thầm lời hát thật ấm trong tai ; Người con trai hát thật nhỏ ...  ...Ừ thôi em về,
chiều mưa giông tới 
Bây giờ anh vui, hai bàn tay đói 
Bây giờ anh vui, hai bàn chân mỏi 
Thời gian nơi đây  Bây giờ anh vui,
một linh hồn rỗi  Tình yêu xứ này ;
Một lần yêu thương,
một đời bão nổi 
Giã từ giã từ. 
Chiều mưa giông tới
em ơi em ơi 
Sầu thôi xuống đầy, làm sao em nhớ  Mưa ngoài sông bay, lời ca anh nhỏ, nỗi lòng anh đầy 
Sầu thôi thôi đầy  Sầu thôi xuống....đầy ...

Chuyến xe ra khỏi thành phố, mà người con gái cũng chưa rỏ là mình sẽ về đâu, nàng chỉ im lặng, sự êm lặng cũng làm cho chàng trai thêm lo lắng nhưng chàng cũng chỉ biết lặng êm giọng người con gái lẫm bẩm một mình
- phải chi anh nhận lại thơ thì đâu có chuyện, phải chi anh đừng bị ngã bịnh giửa dường thì em dể dứt khoát với anh hơn!
Chàng trai cuối mặt cầm bàn tay người con gái vuốt nhẹ nhưng không trã lời, gương mặt người con gái đã đầy nước mắt, nàng nhìn ra kiếng xe mà suy nghỉ mông lung hiện tại lẽ ra nàng đã có mặt ở nhà trong căn phòng của nàng thật bình an và đầy đủ, mới hôm qua nàng còn với gia đình, không lo âu suy nghỉ không sợ chữ ngày mai! Mà giờ đây nàng nhìn về trước mặt tương lai đâu không thấy, những vẽ vời mơ ước đã xa khỏi tầm tay thì nàng còn sống để làm chi đây?!
Những ý nghỉ đen tối đến với nàng, nàng nhắm mắt và cắn chặt răng môi nàng đau buốc sự đau đớn làm cho nàng bừng tỉnh, người con trai như bị sự đau khổ của nàng vằn xé 
- Ai làm khổ ai đây? Hai đứa cùng chung một ý nghỉ!
Người con trai ôm lấy nàng gục đầu vào ngực nàng lẫm bẩm
- Em ngũ đi em, đừng suy nghỉ gì nữa, anh còn bên cạnh em mà! Người con gái hôn trên mái tóc bồng bềnh của chàng trai và nhẹ gật đầu - Ừ, em ngũ, anh hát nữa đi anh, nhưng thiếu cây đàn của anh há - Không sao đâu, ở phòng anh Xuyên có đàn mà, nghe anh hát bài "Bản tình cuối" nghe em... 
Mưa có rơi và nắng có phai 
trên cuộc tình yêu em ngày nào 
Ta đã yêu và ta đã mơ,  mơ trăng sao đưa đến bên người. 
Một lần gặp gỡ đã như quen thuở nào  một lần gặp gỡ nhưng tình đã xa xưa.  Mây có bay và em có hay 
Ta ngại ngùng yêu em lần đầu. 
Ta đã say hồn ta ngất ngây  men yêu thương đã thấm cuộc đời. 
Một lần nào đó bước bên em âm thầm  một lần nào đó ta vẫn không nói yêu người. 
Yêu em ta yêu em như yêu tuổi ngây thơ.  Bên em bên em ta hát khúc mong chờ.  Ngày nào người cho ta biết tình yêu đắm say 
Ngày nào đời cho ta biết tình là đắng cay  Mưa đã rơi và nắng đã phai 
trên cuộc tình yêu em ngày nào 
Ta vẫn yêu hồn ta vẫn say  qua bao nhiêu năm tháng ơ thờ  Một ngày nào đó tóc xanh xưa bạc màu.
Người con gái lắng nghe,trong tiếng khóc, và nàng đang nhớ lại tại sao nàng ở trên chuyến xe nầy ...

Nàng quen chàng trai đó trong một lớp học pháp văn buổi tối, làm quen nhau thì nàng chỉ biết qua những lá thư tình dể biết tin nhau, thư đi tin lại chàng trai vẽ cho nàng một giấc mơ thật đẹp, một mối tình hoàn hảo, và người con gái ấy tin tưởng, ôm những vẽ vời trong ham muốn mong sao cho thành giấc mộng.
Nụ hôn đầu tiên trong cuộc tình nàng nếm thử để biết sự ngọt ngào của tình yêu; Rồi những mơ trớn ngại ngùng và hối hả; Nàng bổng sợ, nàng sợ chính mình, nàng sợ sự cuồng nhiệt của tình yêu; Nên nàng quyết định bỏ giấc mơ, và xa rời hư ão. 
Nàng hẹn với chàng trai đó hôm sau hai đứa chở nhau đi học; Người con gái tìm hết lời giãi thích để chàng trai hiểu rằng nàng muốn dứt khoát và xin trã lại tất cả những lá thư tình, những cơn mộng gom trong những dòng chữ ngọt ngào và thắm thiết.
Khi nghe nàng nói dức khoát chàng trai đó bổng nhiên bị Động kinh, chàng ngừng xe và ngã xuống đất, Người con gái hốt hoảng nàng không biết tại sao, nàng chỉ biết gọi xe chở gấp chàng trai vào bịnh viện ...
Nàng di theo xe để xem tình trạng như thế nào, một lúc sao chàng trai tỉnh lại, người con gái đứng kế bên lo âu, cầm tay nàng chàng trai nói thật nhỏ  "Đừng xa anh nghe em, chịu làm vợ anh nghe. " 
Người con gái nghe thật rỏ nàng không biết phải làm sao, nên nàng cho chàng trai biết là nàng phải đi cho gia dình chàng hay tin để lo cho chàng vì nàng tới giờ phải về nhà, trước khi nàng đi Chàng trai xin nàng hứa là sẽ trỡ lại gặp chàng, nàng gật đầu và bước ra cửa!
Thế là dự tính của nàng hoàn toàn đão ngược, nàng vừa buồn, vừa tức chính mình, và thêm nỗi lo âu cho Chàng trai đó .
Và cũng từ đó hai người yêu nhau hơn khắn khích nhau hơn ...Chuyến xe vẫn tiếp tục con đường, tiếng rao hàng mời gọi hành khách làm người con gái trỡ về với hiện thực, nàng không buồn mở miệng, Chàng trai mua vội hai cái bánh, nhưng nàng có đói đâu mà ăn, lúc xe đến bến trước khi lên căn phòng của người anh của chàng trai nàng con gái ghé vào nhà thuốc và mua hai hộp OPTALIDON thuốc mà hàng ngày nàng vẫn thấy mẹ nàng uống, chàng trai hỏi nàng mua gì thì nàng nhìn thật lâu và với nụ cười buồn nàng nói "em cần" Lên căn phòng nhỏ chàng trai nói là đi mua đồ ăn, nhưng nàng bổng nhiên nghỉ chàng đi gọi về saigon cho gia dình nàng, nhưng nàng cũng chẳng hỏi, nàng bắc đầu uống thuốc, những viên thuốc màu hồng thật đẹp nàng uống cứ năm mười phút nàng uống và uống ba , bốn viên như thế trời cũng tối rồi thì nàng sẽ ngũ yên và đi luôn một lần vĩnh viễn ...
Chàng con trai trỡ về,ngồi kế bên nàng chàng trai đùa lên mái tóc dài của nàng và nói nhỏ  " Đừng buồn nữa nghe em, anh sẽ nghỉ học và đi dạy mình sống ở đây với anh Xuyên" người con gái nói trong nước mắt  " anh không sợ mẹ em ra sao" nàng cười buồn bảo  "anh hát cho em nghe đi! anh hát bài không tên số 3 đó" Chàng trai lấy cây đàn hoà theo với lời ca...
...Yêu nhau cho nhau nụ cười
Thương nhau cho nhau cuộc đời
Mà đời đâu biết đợi Để tình nhân kết đôi
Yêu nhau cho nhau một lần
Thương nhau thương cho một lần
Một lần thôi vĩnh biệt Một lần thôi mất nhau
Để rồi oán trách nhau Tay buông lơi tình mềm Chân không theo tình bền Chẳng giữ được nhau
Cho môi khô nụ cười Quên tiếng hát yêu người Cho đôi mắt tủi hờn rơi Để lệ cuốn mất câu thề
Đêm sâu mái tóc em dài
Buông xuôi, xuôi theo dòng đời Mà đời dài như tiếng kinh cầu...
Nhưng những viên thuốc màu hồng đó không làm cho nàng ngũ, nó chỉ làm cho tâm thần của nàng căng thẳng và lâng lâng, cử dộng của nàng không còn theo ý nàng muốn nữa, nàng biết rằng thuốc đã thắm, nàng định uống hết lần thuốc nữa, nhưng chàng trai giực lại hốt hoảng ôm nàng hét lên trong tiếng nấc "tại sao vậy em" và chàng trai ẫm nàng để lên giường và tìm người cầu cứu! Người con gái vẫn tỉnh nhưng thân thể nàng co giậc từng cơn, người nàng cong oắp lại cơn hành xát đó diễn ra không biết thời gian bao lâu cho dến khi chàng trai chạy trỡ vào với môt tô nước gì đó chàng đở người con gái năn nĩ " em ơi ráng uống nước đậu xanh dầm để giả thuốc nghe em" người con gái mắt vẫn mở nhưng không nói gì cả, chàng trai cố gắng đổ vào miệng nàng, một phần vô một nữa trào ra chàng trai cứ lẩm bẩm " ráng uống di em, đừng hành xát em nữa, xin Trời hảy để anh chịu đau cho em" 
Chất nước đậu phần vô dược miệng nàng có lẽ công hiệu, hay cơn hành của thuốc đã qua chàng không biết được chỉ mừng rở khi nàng phung chất đắng ra vừa nói  " nước gì đắng quá anh ơi" Chàng trai nhìn người con gái rồi cười trong nước mắt bảo rằng  " Khổ cho em rồi đó " Nàng hơi mỉm cười gật đầu.
Đêm đó nàng thật sự là của Chàng trai sự dâng hiến người con gái không biết mình có dâng hiến cho một người xứng đáng hay không, nàng chỉ biết rằng nàng không thể và không muốn xa chàng trai đó nữa, và nàng đã hứa là sẽ thuộc về chàng mãi mãi; Hai đứa đã nguyện thề rằng không bao giờ bỏ nhau; nếu một trong hai sai lời thì có đất trời chứng tri .
Câu thề nguyện có giử đến được bao lâu???
Lòng người thay đổi vì hoàn cảnh hay gì chữ danh vọng bạc tiền???
Tình yêu chỉ là một tâm hồn lạc lỏng hay là sự tiếc nuối cho môt cái gì đã mất???
Câu trã lời có lẽ chỉ có những kẻ đã yêu rồi và biết ăn trái dắng sẻ có câu trã lời,
- Có đúng không Tình yêu!
Lời hát nào buồn nghe sao như hoang vắng, Vang vang giọng về như ru nhẹ trái tim; sự mất mát một lần rồi sẽ quên; hay mãi mãi là niềm đau khắc hoài trong trí nhớ? ...
Tuổi nào nhìn lá vàng úa chiều nay 
Tuổi nào ngồi hát mây bay ngang trời
  Tay măng trôi trên vùng tóc dài 
Bao nhiêu cơn mơ vừa tuổi này 
Tuổi nào ngơ ngác tìm tiếng gió heo may  
Tuổi nào vừa thoáng buồn áo gầy vai 
Tuổi nào ghi dấu chân chim qua trời 
Xin cho tay em còn muốt dài
  Xin cho cô đơn vào tuổi này 
Tuổi nào lang thang thành phố tóc mây cài 
  Em xin tuổi nào còn tuổi nào cho nhau  Trời xanh trong mắt em sâu  Mây xuống vây quanh giọt sầu 
Em xin tuổi nào  Còn tuổi trời hư vô  Bàn tay che dấu lệ nhòa 
  Ôi buồn! 
Tuổi nào ngồi khóc tình đã nghìn thu  Tuổi nào mơ kết mây trong sương mù  Xin chân em qua từng phiến ngà  Xin mây xe thêm mầu áo lụa  Tuổi nào thôi hết từng tháng năm mong chờ...
Nloan