samedi 9 janvier 2016

Con tôi

Saigon trong khoảng đâù năm 80,  kinh tế và xã hội càng ngày ngày khó khăn, Tôi đang làm trong cửa hàng của một quận trong  Saigon, cuộc sống đối với tôi không là cực nhọc lắm, nhưng tâm hồn là đang thời kì lủng đọan nhất, Tôi muốn quên và cấm cúi làm việc để tìm sự giải thoát cho chính mình.
Hoàng con trai lớn của Tôi, thì đã quen với ngoại nên Tôi chỉ còn lo cho thằng thứ nhì, Nó tên Thiên, nhưng Tôi và gia đình gọi nó là Long nó  rất  là yếu đuối, từ khi sanh ra đã bị èo uột bịnh hoài, tôi thương con nên kiếm cách chạy chửa , Vừa lo cho con vừa một thân kiếm ăn, Tôi  chợc muốn bỏ Saigon, hay tôi muốn bỏ đời để thử coi cuộc đời sẻ ra sao với mình, với tâm trạng khủng hoảng, bên cạnh tôi không có một lời khuyên, Tôi quyết định vược biển!
Tôi về  nói mẹ Tôi; Tôi không thể sống với cuộc sống như thế nầy, Tôi muốn tìm cách thoát ra, gia đình Tôi lúc đó cha Tôi đang làm giấy tờ đi chính thức và trong đó lại không có tên Tôi, thì sự quyết định của Tôi càng mãnh liệt, Tôi xin gia đình cho tên hai đứa nhỏ vào danh sách, neu töi đi còn sống thì con tôi sẽ thành danh, còn Tôi chết thì HẾT
Tôi vừa đi làm vừa bán đồ chay nên tiền vô rất dể dàng đối với Tôi, tôi cầm tiền bổng cười, có tiền thì không tình, và lúc đó Tôi chọn Tiền,!

Long vừa mới hai tuổi, Hoàng được 5 tuổi, Tôi bỏ lại hai đứa con cho mẹ tôi, Hoàng tôi đở lo vì nó hiểu lẹ, nhưng còn long nhỏ quá Tôi chỉ biết đau mà nói làm sao đây? tôi không bao giờ quên tánh của Long, khi nó muốn gì không được , nó không nói đâu, chỉ đứng xát bên tôi và ngắt tôi, Tôi cười bảo mẹ đau, , nó ôm tôi không nói nhung tay vẫn ngắt, Tôi nhớ đêm tôi gởi long cho người  bên bà nội của Long, vì mẹ tôi đang lo âu vì chuyến đi, Tôi ôm long ngủ dặn dò đủ điều dù biết rằng Long không hiểu được, sáng hôm đó tôi ra xe để trở về sàigon để theo xe vượt biên, Long đứng cạnh góc nhà và nhìn theo, Tôi đi ngược để cho con tôi thấy đến khi không còn nữa, từ đó tôi không còn gặp Long, Trước khi đi Tôi để tất cả những gì tôi còn lại để mẹ Tôi nuôi hai đứa nhỏ Tôi dặn mẹ Tôi là hảy đón long về liền vì chỉ có mẹ tôi là người chăm sóc nó mà thôi,
Tôi ra đi…!
Và Tôi đã đến…!
Tôi đã đến được thiên đàng của loài người và điều trước tiên Tôi sung sướng là Tôi sẽ gặp lại con tôi
Ở trại  Thái Lan, Tôi không còn gì cả, Tôi chỉ ước ao có tờ giấy cây viết và mộT con tem để báo tin về saigon, uỷ ban trong trai đã cho tôi những thứ tôi cần thiết, Tin về Saigon cho mẹ tôi thời gian, gặp lại con tôi dài đăng đẳng, nhưng đó cũng là niềm vui, Long đã về với Ngoại, Tôi nghe mẹ Tôi nói, người đàn bà tôi gởi Long, họ hành hạ Long nhiều lắm, Tôi nghe nóng ruột không biết con mình ra sao, nhưng tôi không hối hận khi bỏ con mình lại, vì khi qua chuyến đi Tôi không có đủ can đãm đem con tôi theo.
Mười năm sau, Tôi gặp lại Hoàng theo cha Tôi vược biên, vì giấy tờ xuất cảnh của gia đình bị ém, Cha tôi muốn qua  gặp chủ bên Pháp để giải quyết vì bao nhiêu nhân công của hảng cần cha Tôi, Khi cha tôi di có hai đứa em gái và Hoàng con tôi,
Khi đứng trước mặt Hoàng, nó nói Tôi không phải là mẹ nó, vì mẹ nó trong hình, nó cho tôi coi hình Tôi của Ngoại cho nó đem theo, em gái tôi đứa em mà lo cho Hoàng từ nhỏ phải giải thích , nhưng nó chạy đi ko nghe, Töi chạy theo Hoàng vừa dụ vừa nói cho nó nghe, nó chịu đứng yên mà nghe  thì tôi cũng mừng rồi, Tôi hỏi hoàng em Long đâu, Hoàng nói em lOng chờ đi với bà ngoại, Tôi cười hỏi Hoàng về với mẹ đi học nha, nó vụt ôm tôi mà khóc ; không có niềm đau nào như lúc đó, không có cái hạnh phúc nào khi được ôm lại con mình trong vòng  tay.
Sau đó  Tôi có Hoàng,  Hoàng vào trường học Tánh của Hoàng rất ngoan và hiền và rất giỏi, nó theo  cái tuổi của những đứa trẻ bên nầy rất lẹ tôi bảo Hoàng « Con ráng học nha, mình làm anh đó học giỏi để em Long qua chỉ cho em nữa đó »
Hoàng có lẻ nhớ em nó nên hay nhắc về Saigon.
Cha tôi qua thì giấy tờ chạy rất lẹ sau hai năm là cả gia đình tôi đoàn tụ
Ngày mẹ tôi qua, ngày gặp lạ Long thì thình lình tôi trở thành làm mẹ của bốn đứa con,
Khi Hoàng về với tôi thì Tôi đã đám cưới với Jo và có estelle, khi gặp lại Long thì  có thêm Eugènie, có một điều là Tánh Long không giống như tánh Hoàng
Long biết nghe lời, nhưng ý long không đồng ý tôi có Jo, Tôi hiểu và biết điều đó nhưng tản lờ vì tôi nghỉ Long phải lo học trước tiên, Jo thì đồng ý  với bổn phận làm mẹ, nên luôn luôn đứng bên tôi để giúp đở ;
Đôi khi Long muốn phản kháng  bằng hành động, Tôi nghỉ nếu không thẳng thắn và giải thích thì  cái gia đình  nhỏ của tôi sẻ không yên, nên  Tôi giãi thích riêng  với Long tôi hỏi Long có gì không đồng đồng ý, nói mẹ nghe mẹ sẻ trã lời cho con rỏ và sau đó con phải học để có cho mẹ những mãnh bằng đi học, Long cuối đầu buồn hỏi tôi
Tại sao mẹ bỏ cha, và mẹ lấy chồng ?
Tôi muốn khóc ôm con vào lòng, nhưng làm như thế tôi sẻ không còn can đãm để khuyên con tôi nữa ; Nên tôi hơi mĩm cười và  nói với Long là
Mẹ không bỏ cha con,mà ngược lại, nhưng chuyện nầy mẹ hứa sẻ cho hai đứa biết khi tụi con ra trường, và sự quyết định con với cha hay với mẹ thì mẹ sẻ cho quyền quyết định, con bây giờ con không có quyền nghỉ, không có cần biết đến, hảy đổ dồn tất cả vô sự học và hứa với mẹ rằng sẽ thành công.
Từ đó Tôi có bầy con, tôi có hạnh phúc của Tôi, nhưng hình như Tôi mãi sợ một điều gì…
Cứ mỗi lần thi là mỗi lần hai đứa đem về cadeau cho tôi những tờ  ban khen ; Nhưng Long khi  thi vô đại học , Long chọn xa tôi, và có cớ là đi học xa, tôi biết điều nầy sẻ xảy ra, tôi không trách con tôi, nhưng cái buồn nó gậm nhấm trong tôi làm tôi tan rả
Long vẫn  cho tin  qua hai đứa em gái và hỏi sức khoẻ của tôi, Hoàng biết tôi buồn nên hay khuyên mai mốt Long nó lớn sẻ hiểu mẹ hơn, tôi chỉ cười đợi Long hiểu chắc mẹ cũng không còn.
Tôi cũng yên Tâm với mình, bây giờ con nó lớn, đã thành danh nó đã làm theo ý mình là lo tương lai nó, thì đâu còn gì vướng bận và lo âu đâu ; Nhưng không biết tại sao mỗi lần nghỉ đến Long là mỗi lần hình ảnh của đứa trẻ đang ngó theo dỏi mắt theo cái bóng của mẹ nó xa dần và xa dần …
14-07-08

Aucun commentaire: